ĐỘNG LỰC CHỈ LÀ LIỀU THUỐC KÍCH THÍCH

Phần lớn những lời khuyên về lãnh đạo vẫn xoay quanh một thông điệp quen thuộc: Người lãnh đạo phải tạo động lực cho nhân viên. Nghe tưởng chừng rất đúng, nhưng nếu nhìn thẳng vào thực tế vận hành của doanh nghiệp, câu chuyện lại không đơn giản như vậy.

Nếu động lực thực sự hiệu quả, tại sao đội ngũ vẫn cần được “bơm năng lượng” mỗi sáng thứ Hai? Nếu động lực đủ mạnh, vì sao các chỉ số gắn kết chỉ tăng vọt sau sự kiện rồi nhanh chóng rơi về mức trung bình? Và nếu động lực là chìa khóa, vì sao nhiều đội nhóm rất “nhiệt” nhưng kết quả lại không tương xứng?

Vấn đề nằm ở chỗ: động lực chỉ là một dạng kích thích cảm xúc. Nó tạo ra sự hưng phấn nhanh, nhưng cũng biến mất rất nhanh. Và khi đã quen, con người bắt đầu phụ thuộc vào nó. Họ cần thêm một bài nói chuyện động viên, thêm một khẩu hiệu, thêm một cú “đẩy” từ bên ngoài để tiếp tục tiến lên.

Đó không phải là lãnh đạo. Đó là một dạng thao túng tinh vi.

Lãnh đạo thực thụ không phải là cố gắng “làm cho người khác chạy nhanh hơn”. Lãnh đạo là tạo ra môi trường để họ muốn chạy, biết cách chạy và có lý do để chạy đường dài. Đó không còn là động lực, mà là sức ảnh hưởng. Và khác với động lực, sức ảnh hưởng không biến mất sau một đêm.

Một nhà lãnh đạo có bản lĩnh sẽ không đứng trước đội ngũ để nói: “Hãy cố lên.” Họ sẽ đứng phía sau hệ thống và hỏi: “Điều gì đang khiến bạn chưa thể tiến lên?”

Thay vì hô hào, họ đặt câu hỏi. Những câu hỏi không nhằm tạo cảm xúc, mà nhằm mở khóa nhận thức: Mục tiêu cá nhân của bạn là gì? Điều gì đang cản trở bạn? Bạn thực sự muốn đạt được điều gì trong công việc này?

Thay vì cổ vũ, họ thiết lập sự rõ ràng. Một bảng điểm minh bạch về hiệu suất, mục tiêu, tiến độ… có sức mạnh hơn bất kỳ bài phát biểu truyền cảm hứng nào. Khi con người nhìn thấy rõ mình đang ở đâu và cần làm gì, họ không cần ai “đẩy” nữa.

Và thay vì cố gắng “bán” tầm nhìn của công ty, họ giúp từng cá nhân tìm ra lý do của riêng mình. Vì sự thật là: con người không làm việc vì tầm nhìn của doanh nghiệp. Họ làm việc vì tầm nhìn của chính họ và nếu hai điều đó giao nhau, bạn có một đội ngũ không cần phải thúc đẩy.

Động lực có thể tạo ra hành động ngắn hạn. Nhưng ảnh hưởng mới tạo ra sự chuyển hóa dài hạn.

Một bên khiến người ta chạy nhanh trong chốc lát. Một bên khiến người ta tự nguyện đi xa.

Và đó mới là bản lĩnh lãnh đạo.